Đâu nhất thiết mềnh phải như thế?
Nhưg thậc sự là mềnh tức, tức cho cái ngặt nghèo trong số phận mềnh, cứ nghĩ tới điều gì thì ko đạt được !?
Mềnh làm đúng mà, sao không cho mình một cơ hội ? HK1 đã như vậy rồi, HK2 lại càng tỏ ra mất nết.
Jờ 2 chuyện cứ đan xen vào nhau, mềnh chả biết mềnh đang viết về chuyện nào nữa? Rồi đến thứ 2, tập thể lớp mềnh, hay cụ thể là đám-của-mình sẽ tan rã, tất cả chỉ vì 1 tay của cô giáo CN (!?) Điều đó chẳg đág chút nào, dù mềnh biết ~ điều mà cô nói cũng có phần đúng, nhưg tại sao lại k để cho người ta 1 cơ hội cuối cùng, có cần phải thẳg tay, phũ phàng, cắt đứt tình nghĩa đến thế k? Dằn mặt? Căm hờn? Trả thù? Nhữg từ này cũng đã có thể bộc lộ rõ tính chất của sự việc này :|
Đúng! Thật ra chẳg ai có thể dám đứg lên và nói : “em chịu chung tội với bạn”, bấy jờ mới là lúc tìm ra người nào là bạn thật sự, từg lời đay nghiến của “cô” như đâm vào tư tưởng của từg đứa bạn của nạn nhân !? Đó là điều cô mong chờ, và cô đã đạt được điều đó rồi đó…
Về lượt phần mình, mình vô lễ? Nhổ vào cái chữ vô lễ và “lươn lẹo” , đến giờ mình vẫn đéo hiểu chữ lươn lẹo theo cô nghĩa là gì, đéo biết cô nghĩ gì về ~ phát ngôn ngông cuồg của cô, đéo biết sau này con cháu cô sẽ phải sống ra sao với cái nghiệp chướng của mẹ, của pà chúng để lại !? Vô lễ vì ko chào cô, ko chào 1 người cô “đáng kính” khi cô đã quay thẳg đít đi !? Lươn lẹo? Không biết cô ăn phải cái jống jì mà có thể nghĩ ra ~ cái từ ngữ như thế, đổ lỗi cho người khác ưh, tôi khinh bỉ vào, chỉ vì mấy đứa nói tôi dừg lại, chứ k cũg đã có chuyện xảy ra rồi! Đã bảo bản tườg trình đó là 100% sự thật, mà pả pảo tôi ko chịu nhận tội, đổ lỗi cho người khác!? Người nào? Tội nào nữa? Chẳg lẽ tôi pảo ông nội pà hiện về nói tôi ăn dưa hấu à, hay nói tội lỗi tôi tao ra là đéo mời pà ăn cùng à ???
Thật sự … nếu trước kia, tức là HK1, tôi ko để xảy ra chuyện gì, thì có lẽ- chỉ có lẽ thôi, bây giờ tôi đã can đảm đứg lên nói cươg quyết : “em dám!”. Nhưg đó chỉ là “NẾU”, còn hiện tại trước mắt thì k một ai có thể đủ tự tin mà đi cùng với bạn đến giữa sân trường? Và mình biết khi ai đủ khả năg làm đc việc đó, 1 là cả lớp sẽ được sống 1 cuộc sống yên bình, còn 2 ? Mụ sẽ càng điên tiết chó, dầm xương ra mà chống đỡ !? Mấy ai biết được trog cái đầu đó, mụ ta nghĩ gì về mình, về cái cuộc đời tối tăm trước mắt mụ?
SANG DZỤ KHÁC NGHEN! LỚP TAO ĐỌC DÔ SẼ HIỂU TAO NÓI CÁI GÌ!!! DÙ BIẾT RẤT LÂU SAU MỚI CÓ ĐỨA NÀO TROG LỚP VÀO ĐÂY MÀ ĐỌC :|
———————————————————-
Không phải tao buồn vì tao k có điểm, mà tao TỨC vì cái cách xử sự của ả với tao.Đâu phải tao ngu dốt mà đéo biết là bả “NGU” , bả dạy không có bằg cấp, bả chỉ dạy theo cảm tính và dạy bằng “sách” chứ ko phải bằng cái đầu, bả đâu chấp nhận bất cứ thứ gì quá dễ dàng để thuộc về người khác trước mặt pả?
Đúng, nếu như tao ko học thêm thì pả làm thế tao còn chấp nhận được, đm, đột nhiên muốn phát tục quá, đéo có cách nào chịu nổi, tao điên tiết, muốn làm bất cứ thứ gì có thể làm được ……………………………… Đằg này tao học thêm bả đều đặn, có khi là chăm chỉ hơn cả ~ đứa khác, tiền bạc tao cũng sòng phẳg, làm đéo j có thiếu pả 1 đồng cắc nào? Vậy mà, ko học thì dìm cho pỏ mẹ, học thì cũg chả để làm gì ngòai cái mớ đề vài chục trang, làm cho đã rồi ktra cũg tráo tùm lum, khốn nạn thay cho cái thân pà… .
Ko chỉ có vậy, đâu phải tình nghĩa cô trò ko thôi đâu, tôi giúp bà ”hơi bị” nhiều việc !? Pả cũg đâu có thèm bận tâm, sẵn sàng chỉ trích, cươg quyết mà ko nghĩ đến ~ gì mà tui đã làm… Rồi đến dụ cái đt, đm, đt của tao thì tao thích tao nghe, đéo thích thì đéo nghe, mà lỡ tao ko nghe chuôg hay ko thấy rug thì tao cũg đéo nghe ( do tao đéo biết chứ pộ ), vậy mà dám lên án tao, bảo cô gọi mà khing đếk thèm nghe, nói vậy mà nghe đc à, chứ trc’ kia mỗi lần bà nhờ vả gì chẳg phải tôi cũg phải gọi lại rồi chạy thẳg cẳg đi mà ko lời phàn nàn à?
Bắt đầu hận, ko còn muốn dính líu gì nữa! Bắt đầu cảm thấy chẳg còn gì sau cái vỏ bọc cô trò, ko còn vui vẻ, giỡn đùa, hoặc là nói một cách quá trớn, một cách tự nhiên như trước nữa. Nhữg gì pà làm hôm qua, tuy là ít nhưg sau nhiều lần thì nó đã đánh vào tâm trí tôi 1 đòn mạnh…
Không thiết gì nữa! Cứ im lặng, trân trọng ~ thứ j đáng để trân trọng, và thứ duy nhất đág được trân trọng lúc nào là ~ tờ đề !?
Quá đủ cho một đứa hs mới bước vào lớp 10!? Mà có lẽ cũg chưa đủ đâu, sau này vẫn sẽ còn nhiều chuyện xảy đến, và khó trách được mình có gánh đỡ nỗi ko.



